CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 56

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 56

Quan hệ của bọn họ trở nên rất tế nhị, nói như thế nào đây, chính xác phải nói là phức tạp cùng kỳ quái! Đồng Thiên Ái vốn cho là căn hộ cao cấp này, chỉ có một mình cô ở. Đây là ổ vàng mà Tần Tấn Dương bao nuôi cô, hoặc là nói, là vì khoe khoang chút tiền bạc rắm thúi kia. Nhưng không nghĩ tới, bắt đầu từ cửa hàng thức nhanh trở về ngày đó, chuyện hoàn toàn cũng không phát triển như dự trù trong tưởng tượng của cô. Mang đôi dép Kitty của cô thích nhất đến gần rách, cô nín thở, liền một chữ “Nhịn” . Mà anh da mặt dày còn chưa tính, thậm chí cứ như vậy đường hoàng vào ở. Trời ơi! Bọn họ lại cứ ở cùng nhau như vậy! Ở chung? Nên coi như là ở chung! Nhưng quan hệ của bọn họ là gì? Bạn bè? Hợp tác? Hay người yêu? Hay là tình nhân? Nói tóm lại, nói tóm lại, trở nên. . . . . . Ách. . . . . . Làm cho cô cực kỳ phát điên. . . . . .
Buổi sáng chợt tỉnh lại, run rẩy rời giường bước vào WC. Bất thình lình trợn to hai mắt, nhìn thấy anh chỉ mặc một chiếc quần cực kì ngắn, đang trong phòng tắm soi gương cạo râu. Thân thể cao lớn rắn rỏi, hiện ra tỷ lệ hoàn mỹ hoàng kim của vùng “Tam giác” nhỏ đó. Lồng ngực rộng rãi vững chãi, cơ bụng rắn chắc, đôi chân dài thẳng tắp. . . . . . Trừ cái bộ vị quan trọng kia, cái khác đều xem một lần. Tần Tấn Dương cũng không hề cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại anh vẫn rất tự nhiên rất quen thuộc. Nghiêng đầu nhìn cô, cười híp mắt”HI” một tiếng. Khoảng cách ba giây đồng hồ, nhìn người nào đó trong nháy mắt đỏ gương mặt, nhất thời có loại cảm giác thiếu dưỡng khí. Đồng Thiên Ái cố gắng nâng lên khóe môi, cười lập lòe “Vâng, vâng! Ngài tiếp tục, ngài cứ tự tiện, ngài dùng vui vẻ là được!” Nhịn. . . . . . “Xem được không? Tự nhiên xem! Miễn phí!” Người nào đó cả gan mở trừng hai mắt. Nhịn đi, nhịn đi nào! Nhịn tới trình độ nhất định. . . . . . Không thể nhịn được nữa! . . . . . . Tiện tay sờ tới một vật, không chút nghĩ ngợi liền hướng trên người anh hung ác đập tới. Dường như gần đây, cô đặc biệt thích đập đồ, hơn nữa còn là hướng trên người anh đập. Tất cả những chuyện này đương nhiên phải trách anh ta! Con nhím nhỏ này, dám cầm cái gạt tàn thuốc đập anh! Muốn đập chết anh
sao! Tần Tấn Dương vội vàng hướng bên cạnh bước một bước dài. Lúc tối, Đồng Thiên Ái về đến nhà muốn tắm. Pha nước tắm, tất cả đều làm xong! Giằng co một ngày, tắm thoải mái là hưởng thụ lớn nhất. Từ gian phòng của mình đi ra, thói quen vừa đi vừa cởi, áo sơ mi đã cởi đến một nửa, cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra. Tần Tấn Dương đôi tay ôm ngực, có chút hăng hái nhìn cô. Không nghĩ tới trở về đến nhà, liền nhìn đến hình ảnh vui tai vui mắt như vậy. Liếc nhìn phòng tắm, nói, “Muốn tắm sao? Đi đi, nước tắm sắp lạnh rồi.” Không nghĩ tới cô rất có dáng nha! Đồng Thiên Ái cánh tay còn vén , y phục đã vén đến trên ngực, kinh ngạc nhìn người tới. Mí mắt chớp chớp, chợt kéo áo nhanh xuống. Mặt xanh mét, trầm mặc không nói , cúi đầu đi vào phòng tắm. Cửa”Phanh ——” một tiếng, Tần Tấn Dương cũng nhịn không được nữa, cất giọng cười to.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s