CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH Chương 56: Thật Khéo

CÁI THÙNG CƠM SÁT VÁCH
Chương 56: Thật Khéo

Ăn cơm xong, Lam Sam giúp Kiều Phong đem mâm thức ăn đã được lau sạch sẽ cùng toàn bộ bát đũa ném vào máy rửa bát, dọn dẹp xong xuôi hai người cùng nhau xuống đường đi dạo.
Ngoài trời, mặt trời đã bắt đầu xuống núi, màn đêm đang dần dần buông xuống, cả một không gian tối mịt mờ đang bao trùm khắp nơi. Có một vài thời điểm sắc trời như vậy ngược lại tạo cho người ta một cảm giác an toàn bởi vì không ai phải lo lắng hay xấu hổ hoặc chột dạ sẽ bị đối phương phát hiện ra thần sắc trên khuôn mặt mình.
Lam Sam hắng giọng, dường như hơi lơ đãng hỏi Kiều Phong:
– Tô Lạc tìm anh có chuyện gì thế nhỉ? Tôi thật không thể nghĩ ra được.
Kiều Phong thản nhiên đáp:
– Cô ấy sẽ làm việc tại trường chúng tôi, trước mắt sẽ là trợ giảng.
Có thể vào làm việc tại trường đại học thuộc Top 2 toàn quốc , kể cả chỉ là trợ giảng cũng thật sự rất giỏi. Hơn nữa tuy Lam Sam không lăn lộn trong giới học thuật nhưng cũng biết rằng trợ giảng chỉ là một quá trình quá độ thôi, lăn lộn đủ thời gian thì có thể lên làm giảng viên. Cho nên mặc dù rất ghét Tô Lạc nhưng khi nghe đến đó Lam Sam cũng không nén được mà hít sâu:
– Thật là có bản lĩnh đấy. – Ôi trời ơi xem người ta công việc thì thanh cao lại có thể diện như vậy so với một nhân viên tiêu thụ xe hơi như cô thì không biết cao hơn gấp bao nhiêu lần nữa. Lam Sam ít nhiều cũng cảm thấy ao ước và ghen tị.
Kiều Phong lắc đầu nói;
– Bình thường thôi, thật ra trình độ học vấn của cô ấy không tốt lắm, du học bao nhiêu năm như vậy nhưng luận văn cũng chẳng ra dáng ra hình, còn về vấn đề thành quả nghiên cứu khoa học thì càng… – Nói đến đây anh phát hiện ra mình đang phê bình người khác dường như không được tử tế cho lắm, nên dừng lại.
Thật vậy sao, như vậy mà còn bị coi thường vậy cái dạng như tôi đây… Lam Sam liếc mắt, có một số việc không nên nghĩ nhiều.
Kiều Phong hiếm khi lại nhạy cảm nhận ra tâm trạng Lam Sam có gì đó không vui. Anh hỏi:
– Cô không thích tôi và cô ấy qua lại sao?
Khi câu nói này vừa thốt ra khỏi miệng, anh mới nhận ra mình dường như mơ hồ có chút mong chờ đối với câu trả lời của cô. Kiều Phong giật mình, không sao lý giải được những cảm xúc không tự nhiên nhưng lại quá đỗi triền miên đang dâng trào lên trong lòng mình.
Lam Sam đột nhiên tâm sự bị đâm trúng, chột dạ cúi đầu, hừ mũi:
– Chuyện đó liên quan gì đến tôi chứ?
Một cơn gió đêm thổi qua, cuốn theo những chờ mong của anh, chỉ để lại một cảm giác mất mát.
Sau đó Kiều Phong luôn trầm mặc, Lam Sam không muốn nói chuyện, hai người yên lặng song vai nhau cùng bước đi nhưng không ai nhìn thấy những vương vấn trên khuôn mặt đối phương.
Sau khi đi dạo, về đến nhà. Lam Sam nói với Kiều Phong:
– À, được rồi, tôi phải đi dự hội thảo, dự tính là khoảng ba ngày, cho nên trong ba ngày này anh không cần phải nấu cơm cho tôi đâu nhé.
Kiều Phong có phần ngoài ý muốn:
– Vì sao đột nhiên lại phải đi tham dự hội thảo? Cô định đi công tác ở đâu?
Lam Sam giải thích với anh. Kiều Phong nghe xong, giọng trầm xuống:
– Nói một cách khác là cô định cùng sếp tổng của mình đi đến thành phố H và ở đó hơn ba ngày?
– Ặc. – Lam Sam bị lời anh nói khiến cho ngây ngẩn, cô gãi đầu gãi tai: – Nói thế cũng không sai nhưng anh không nên nói như vậy, khiến tôi giống như đang đi hẹn hò ấy.
– Chẳng lẽ không phải là hẹn hò à? – Bởi vì đang sốt ruột nên ngữ tốc của anh nhanh hơn, dường như trở nên sắc bén hơn.
– Không phải là hẹn hò mà là đại hội, đại hội đó!- Lam Sam đen mặt. – Xin chú ý cách dùng từ!
Theo Kiều Phong một nhân viên tiêu thụ đi tham gia những đại hội như thế là hoàn toàn không cần thiết, anh muốn ngăn cản Lam Sam nhưng lại sợ ảnh hưởng đến sự hào hứng của cô, anh nhịn lại, chỉ hỏi:
– Cô có đặc biệt mong chờ chuyến đi này hay không?
– Đương nhiên rồi.
Kiều Phong không thể làm gì khác hơn là không nói gì thêm nữa.
Lam Sam hỏi anh:
– Anh muốn ăn đặc sản gì không tôi sẽ mua về cho?
Kiều Phong không thèm nể nang:
– Tôi muốn gì sẽ trực tiếp mua, kể cả không mua được ở đây cũng có thể mua trên mạng nói chung là không cần cô phải ngàn dặm xa xôi từ thành phố này đến thành phố khác để mua về.
Lam Sam nhếch miệng:
– Cắt! Tôi lại càng muốn mua cho anh đấy!
Đêm hôm đó, Kiều Phong không sao ngủ ngon được, vừa nhắm mắt là anh lại nhìn thấy hình ảnh Lam Sam và Tống Tử Thành anh anh em em, hai người cùng nắm tay nhau đi bơi thuyền trên Tây Hồ, đến Linh Ẩn tự thắp hương, đi thăm quan nhà nổi Trung Quốc và viện bảo tàng… Anh không phải là không lo ngại. Trong mắt anh, con người Lam Sam này có chỉ số trung thành tương đối thấp, ngang với Schrodinger, ai cho cô ăn cô cũng có thể đi theo, Tống Tử Thành lại càng không phải một chính nhân quân tử, nếu đúng là có ý đồ gì với Lam Sam thì ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ. Ba ngày, hơn 1000km, …. biến số trong đó quá lớn, nếu thật có chuyện gì thì sẽ ngoài tầm tay của anh.
Nghĩ đến đây, Kiều Phong triệt để không sao ngủ được.
—-***—-
Lam Sam và Tống Tử Thành ngẫu nhiên dùng cơm trưa ở sân bay, sau đó hai người cùng lên máy bay. Ở trên máy bay, cô luôn ngủ say vèo vèo, Tống Tử Thành ngồi bên cạnh cô, thường nghiêng đầu mà ngắm khuôn mặt đang ngủ say của cô, từ thành phố B đến thành phố H những hơn 2 giờ đồng hồ mà anh cư nhiên ngắm mãi không chán, lại tự thấy mình cũng thật thần kỳ.
Mới ngay hôm qua, Đàn Tử còn nói hành động của anh Thành càng ngày càng điên rồ, Tống Tử Thành lúc đó chỉ cảm thấy Đàn Tử thật là thối quá. Hiện tại chính anh lại cảm thấy có chút dao động , anh thấy có khả năng anh thật sự có phần mê muội, mà lại là cái kiểu không sao có thể khống chế hay kìm nén được, tự cam tâm tình nguyện mà sa vào… sự mê muội đó.
Dường như hành động của anh có hơi điên rồ.
Lý trí cho anh biết nếu cứ tiêu phí thời gian để theo đuổi một người con gái, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế này , đây giống như là áo gấm đi đêm, giữa việc đầu tư và thành quả thu được hoàn toàn không hề quan hệ trực tiếp với nhau, anh nên lập tức dừng lại.
Lý trí cũng nói cho anh biết, động cái gì thì động chứ đừng động tình, trên thế gian này, đó là chuyện nguy hiểm nhất. Chơi đùa thì có thể, nhưng từ chơi đùa biến thành thật lòng thì không thể, cho nên anh phải lập tức dừng lại.
Anh biết điều đó, vẫn luôn biết.
Nhưng biết là một chuyện, làm được lại là chuyện khác. Từ rất lâu giữa hai người đã sinh ra một sự chênh lệch đối ngược nhau mà khoảng cách sẽ càng ngày càng lớn hơn. Anh chính là không sao nhịn được, không sao dừng lại được.
Hơn ba giờ chiều, hai người cùng xuống máy bay, gọi xe đến khách sạn, sau khi đã thu xếp hành lý xong xuôi, thì cũng đã đến chạng vạng tối. Vị trí khách sạn của họ cũng không tồi, rất gần Tây Hồ, buổi tối chỉ cần mở cửa sổ là có thể ngắm được cảnh đêm ven Tây Hồ vô cùng hoàn hảo.
Dĩ nhiên, giá cả cũng vô cùng hoàn hảo.
Nhưng dù sao cũng là tiền do công ty bỏ ra, Lam Sam không cần phải xót ruột.
Tống Tử Thành hỏi Lam Sam tối nay ăn gì, về những địa chỉ ăn uống nổi tiếng ở thành phố H Lam Sam đã học đầy đủ cho nên khi Boss hỏi cô có chút không thèm suy nghĩ mà trả lời:
– Ăn lẩu dấm cá trên lầu bên Tây Hồ đi.
Tống Tử Thành đáp lại ngắn gọn mà đầy uy lực:
– Được.
Hai người cùng bước ra khỏi khách sạn, tuy không quá đói bụng nên không vội đi ăn cơm ngay mà chỉ chậm rãi tản bộ.
Trời đã chạng vạng tối và dần bớt nóng, những âm thanh ồn ã của thành phố vào ban ngày đang dần lắng xuống khiến khung cảnh mang theo một vẻ xanh tươi cổ kính, con người và xe cộ qua lại đều thoang thoáng một cảm giác thư giãn nhẹ nhàng như là khoác trên mình một nước sơn vàng của tấm ảnh cũ nhưng vô cùng đặc sắc.
Những rặng cây bên đường ấm áp, gió phả vào mặt họ, Lam Sam mới tới đất khách nên tâm trạng còn đang xốn xang, cao hứng say sưa ngắm:
– Ai da, ở đây thật tuyệt.
Tống Tử Thành hỏi cô:
– Tuyệt điểm nào nào?
– Không biết, chỉ thấy thật tuyệt thôi.
Câu trả lời không một chút dinh dưỡng lại khiến tâm tình Tống Tử Thành trở nên nhẹ nhàng, thành phố này trong mắt anh cũng thuận mắt hơn.
Hai người đi một lúc thì nhìn thấy Tây Hồ, trong hồ rất nhiều hoa sen đang nở rộ, những tán lá xanh và đài sen cao thấp đan xen thành tầng tầng lớp lớp như một tấm đệm dưới mặt hồ, những bông sen màu hồng phấn như viên minh châu nổi bật trên đó. Cơn gió đêm thổi qua mang hương thơm ngan ngát của hoa sen lên bờ, thấm vào tận ruột gan.
Đường ven hồ mở một lối đi nhỏ đưa thẳng đến đến tòa đình giữa mặt hồ. Hai người đều thấy thật thú vị, đang định đi lên đó. Mặt đường chỉ cao hơn mặt hồ chưa đến 2cm nên khi đi trên đó có cảm giác như thần tiên đang đạp sóng mà đi. Cái đình nhỏ này được xây ở phía Đông hồ, nên từ trên đình có thể chiêm ngưỡng được toàn bộ phong cảnh phía Tây hồ. Hiện mặt trời đã bắt đầu lặn về phía Tây, hoàng hôn nặng nề buông xuống, rặng núi đối diện hồ đưa lưng về hướng mặt trời khiến phong cảnh là cả một trời mây xanh ngắt như mực, những rặng núi nối tiếp nhau như một mãnh thú đang thủ phục ngủ yên bên hồ. Mặt trời chiều nhuộm không gian thành một màu đỏ tía, những tia nắng cuối cùng chiếu xuống mặt hồ, khúc xạ ánh sáng thành hàng vạn tia sáng trong dòng nước hồ, cứ thế chậm rãi chuyển động.
– Thật đẹp quá! – Lam Sam thì thầm tấm tắc.
– Đúng vậy. – Có người đáp.
Phản ứng đầu tiên của cô, người đó chính là Tống Tử Thành, nhưng giọng nói của Tống Tử Thành tuyệt đối không giống như vậy. Boss luôn lạnh lùng như băng, ngay cả giọng nói của anh cũng mang theo độ cứng chứ không giống như thế này, dịu dàng tựa như dòng nước, thanh nhuận tựa hương đêm.
Lam Sam chợt quay lại, thấy một người đang giơ máy ảnh để chụp ảnh, dường như căn bản không hề chú ý đến cô. Đầu cô đầy hắc tuyến mà nhìn hình ảnh anh, cô hét lên:
– Kiều Phong.
Kiều Phong buông máy ảnh xuống, quay sang nhìn Lam Sam, khuôn mặt mang theo ý cười, mặt trời chiều hắt lên khuôn mặt anh một tầng đỏ ửng, anh cười nói:
– Lam Sam? Thật khéo.
…. Khéo ông nội nhà anh.
Lam Sam đi tới, nhìn anh:
– Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?
Tống Tử Thành nhìn Kiều Phong với ánh mắt cực kỳ không thiện chí.
Kiều Phong nâng camera trên tay:
– Đi chụp ảnh phong cảnh thôi. – Sợ Lam Sam không tin anh còn rất săn sóc mà cầm máy ảnh lên đưa cho cô xem.
Ngay từ đầu Lam Sam đã có chút hoài nghi, sau khi xem những bức ảnh phong cảnh vừa chụp thì hoàn toàn không tin vào câu chuyện hoang đường của anh. Hiện hoàn toàn có thể sử dụng công nghệ khoa học để chụp ảnh qua máy tính, anh không làm mà chịu chụp cảnh qua cái màn hình bé xíu này sao?
Tống Tử Thành nắm chặt tay. Anh cực kỳ muốn đấm một cú cho Kiều Phong bay thẳng xuống hồ, tên này quả thật không thể cứu chữa được nữa rồi. Một khi tôi đây đã phải tạo cơ hội để ở riêng với Lam Sam , tại sao anh không an an phận phận mà ngồi ở thành phố B đối phó với Tô Lạc đi, tại sao còn chạy đến tận chỗ này? Vì sao không đấu theo đúng quy tắc thông thường chứ? Không thể nể mặt nhau một chút được à…
Thấy sắc mặt Boss không hay lắm, Lam Sam vội vàng chính thức giới thiệu hai người. Đôi bên vô cùng rụt rè gật đầu, cũng không hề nắm tay.
Kiều Phong không nhìn đến sự tức giận của Tống Tử Thành, anh tháo camera xuống đặt và tay Tống Tử Thành,:
– Đến đây, sếp Tống, giúp tôi chụp vài tấm.
Tống Tử Thành nhếch môi. Khi Lam Sam gọi anh là “sếp” anh chỉ cảm thấy cô gái này thật đáng yêu nhưng khi Kiều Phong gọi anh là “sếp Tống” anh lại cảm thấy cách xưng hô này tràn ngập khí thế của một đệ tử Thanh Long Bang lăn lộn trên giang hồ vậy nhỉ. Anh cầm camera, thật sự chỉ muốn ném thẳng cái thứ đồ chơi này xuống hồ.
Lam Sam liếc mắt nhìn Kiều Phong:
– Đồ mắc bệnh rắm rít. Về phải giải thích rõ đấy. – Nói xong cô kéo vai anh, quay đầu cười với Tống Tử Thành: – Sếp, làm phiền anh nữa vậy.
Hai người quay lưng về phía hồ sen, đón ánh trời chiều, đứng ngay ngắn. Tống Tử Thành không cách nào từ chối, không thể làm gì khác hơn là quay ống kính về phía họ, bấm máy.
Lam Sam ấn nút xem hết tấm này đến tấm khác, cô thấy thật đẹp, nếu không phải nụ cười của Kiều Phong quá quỷ dị thì ảnh hẳn sẽ đẹp hơn nhiều. Cô ngẩng đầu, đang muốn cảm ơn Tống Tử Thành lại đón nhận ánh mắt boss đầy bất mãn.
Tống Tử Thành có phần tủi thân, đi cả nửa ngày mà Lam Sam vẫn không chịu chủ động nói nên anh không còn cách nào khác là nói:
– Cô không định chụp chung với tôi à?
– A, đương nhiên, nhất định rồi. – Lam Sam áy náy vỗ trán, sao cô lại có thể quên mất cái chiêu nịnh bợ sếp này nhỉ.
Lam Sam và Tống Tử Thành sóng vai đứng ngay ngắn, Kiều Phong giơ máy ảnh chỉ huy họ:
– Lam Sam, cô dịch sang phải chút nữa, hai người đừng dựa vào nhau gần quá sẽ ảnh hưởng đến ánh sáng…. – Anh xoay tay sau đó kiêu căng mà khoe khoang: – Perfect.
Lam Sam lại gần xem cái ảnh chụp perfect đến mức nào, cô liền nhìn thấy trong ảnh mình cười tươi như hoa không tệ chút nào he he, thế nhưng một nửa bên mặt Tống Tử Thành… chỉ có một nửa bên mặt.
Tấm ảnh như bị ai đó cắt một nhát, hoặc có thể nói người đó đã cắt một nhát chỉ còn chừa lại có nửa người, anh ta vẫn cố gắng để lại hai con mắt nên thoạt nhìn thật đáng sợ.
Lam Sam nghĩ ngày cô bị đuổi việc còn không xa…
Cô che màn hình không cho Tống Tử Thành xem, cười lấy lòng:
– Sếp, chúng ta chụp lại tấm khác đi.
Thật ra Tống Tử Thành đã nhìn thấy rồi, sau khi xem xong anh nhận ra con mẹ nó mình còn tử tế chán….
Tống Tử Thành không có khả năng để bản thân bị hạ độc đến lần thứ hai, lập tức lắc đầu:
– Không, Lam Sam, chúng ta đi ăn thôi. – Rồi nhìn Kiều Phong nghiến răng nói. – Anh, xin, mời.
Kiều Phong đeo lại camera lên cổ, anh cười nói:
– Được, tôi muốn đến bên lầu Tây hồ ăn lẩu dấm cá. Xin chào, hẹn gặp lại.
Tống Tử Thành:
– ….
Cuối cùng thật trùng hợp, cả ba người cùng ăn lẩu dấm cá ở lầu Tây hồ. Cá ở Tây hồ là cá nước ngọt, rất nhiều xương.
Tống Tử Thành vô cùng ân cần săn sóc mà gỡ xương cá, bỏ thịt cá vào bát cô. Tuy rằng hơi lạ nhưng Lam Sam vẫn vô cùng cảm động. Đáng tiếc toàn bộ thịt cá kia cô chưa kịp động đũa đã bị Kiều Phong gắp hết.
Lam Sam tức giận đập vào bát Kiều Phong:
– Anh anh anh, trả lại cho tôi.
– Được.
Kiều Phong gắp lại cho Lam Sam rất nhiều thịt cá.
Tống Tử Thành không thể ăn miếng trả miếng mà cướp đống thịt cá kia, anh thật sự không sao có thể làm những chuyện không biết xấu hổ đến thế được….
Ăn xong bữa cơm này, Tống Tử Thành thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc Lam Sam cũng không gặng hỏi tại sao Kiều Phong lại đến tận đây náo loạn, trong lòng cô mơ hồ có một suy đoán, nhưng lại thấy suy đoán của mình có phần mơ hồ tự luyến quá, cô cũng rất ngại phải thừa nhận.
Ba người cùng chia tay ở cửa nhà hàng, Kiều Phong nói phải về khách sạn của mình, Lam Sam cũng không hỏi nhiều, cô nghĩ cũng không sao, về nhà rảnh rỗi rồi hỏi.
Sau đó đi đến cửa khách sạn, cô vừa xuống khỏi taxi đã nhìn thấy Kiều Phong.
Anh vẫn vân đạm khinh phong như cũ:
– Thật khéo nhỉ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s